4 ngày trong mơ với Đi đích thực ở Thanh Lân, Cô Tô

4 ngày trong mơ với Đi đích thực ở Thanh Lân, Cô Tô

di-dich-thuc-pys-travel004

Khách hàng:

Địa chỉ:

Đã đi tour:

Nguyễn Thùy Trang

Hà Nội

“Dừng lại 1 chuyến đi dài, lưu luyến hoài những kí ức, trống vắng vì xa nhau không biết ngày hội ngộ đủ 22 cá tính… nhưng trân trọng lắm những ngày tháng ấy, Cô Tô 1 vùng trời thỏa thích vẫy vùng trải nghiệm đi đích thực trước tuổi 20 cùng với PYS Travel.

Tình cảm không còn là kiểu hời hợt quen biết, mà như một tập thể vì nhau mà sống, sống cũng vì nhau giữa chốn hoang đảo ko người. Có chút rung động tuổi 19, có những phát hiện lí thú về nhân sinh quan,…”

Trải nghiệm 4 ngày với hành trình Đi đích thực của PYS Travel, thành viên Nguyễn Thùy Trang chia sẻ những tình cảm về một chuyến đi đặc biệt, chuyến đi sinh tồn nơi đảo hoang Thanh Lân, Cô Tô.

 Hành trình Đi đích thực do PYS Travel, phối hợp với Câu lạc bộ GoToKnow và Dự án Đi Ý thức đã thành công tốt đẹp, sau những trải nghiệm để các thành viên được sống khác, chiến thắng chính bản thân mình và những bước trưởng thành mới ở Đảo đẹp Thanh Lân, Cô Tô.

Kể lại hành trình 4 ngày, bằng những mẩu chuyện chắp nối, giọng kể dí dỏm, Thùy Trang đã có những ấn tượng sâu sắc về chuyến đi tuổi 20 của mình.

Ở mỗi ngày, trải qua mỗi hoạt động đều mang đến cho Trang những câu chuyện vui, những bài học quý báu.

thanh lân

Thanh Lân

Những chia sẻ của Thùy Trang về chuyến đi trên trang Facebook cá nhân

Biết rõ tháng này là tháng đen, xui tận mạng nhưng sau khi thi xong TTHCM, vẫn quyết định cắp đít đến vùng đất mới… Vẫn biển đấy, cát đấy, núi đấy, nhưng hoang vu, thú vị và cùng những gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Ôi mẹ ơi 4 ngày mà như 4 ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước vậy. Ngồi xem hơn 1000 tấm ảnh mất gần tiếng, cười rồi xao xuyến rồi buồn và trống trải. Giờ đây, dành thời gian vàng ngọc để viết lại kí sự, để nhớ mãi 4 ngày đẹp nhất tuổi 19. Cô Tô – chuyến đi tuyệt vời.

Ngày 1, ngày 4/6/2015

Phải nhờ con Béo đèo ra Nguyễn Chí Thanh từ 5h sáng. Lọ mọ lên xe trong tình trạng hào hứng ko tả nổi, vì anh Hòa cũng đi, anh Tú đẹp zai cũng đi, Tùng Anh hôm nay thay tính đổi nết khác thường, đoàn đông hơn dự kiến có tới 22 người.
Đầu tiên lên xe thì im lắm, chỉ nói chuyện nhẹ nhàng thôi, đến mấy màn giới thiệu mới ngớ ra cả đoàn F.A gần hết… zai đẹp như Tú cũng F.A, gái xinh như mình cũng F.A, bê đê như Lăng như Hòa như Tùng Anh cũng F.A…Vui nhất mấy màn hò hét, đặt tên cho nhau: Lăng Loàn, Ka Linh, Hạnh Hâm, Mờ Linh, Thanh Thoát, Chang Chập, Trang Trâu, Thuận Thò, Mặt dầy, Giang Hồ, Dung Dê, Thủy Tóp, Quyền Quắt, Huyền Hớn, Thiên Thần, Thơ Thẩn, Tú Bà, Hòa Hấp, Việt Vi Vu, Phương Phọt, Huy Híp, Trang chó,…Những cái tên bá đạo nhất được lôi ra để nhớ, để đặt cho nhau trong suốt hành trình, để khi về, vẫn nhớ nhau với những điều thú vị nhất…
Bố sư cứ tưởng an phận ăn trưa, ko nhịn giảm béo nữa thì sẽ ngon ăn. Ai dè lên tàu cao tốc, mình là con duy nhất nôn ọe, cả đoàn tỉnh bơ. Mình là mình khinh mấy thành phần chỉ ngủ mà ko hò hét nhé, nhưng khi mọi ng hò được, mình ôm túi bóng mới thấy hối hận vì cái sự khinh ấy. Số loi choi nó khổ lắm các chế ạ, cứ sóng lên em hét, sóng ngừng em ngồi… Người em nó cũng dập dềnh như sóng như đệm mút Kim đan, nên là dạ dày em nó biểu tình ngay lúc cả đoàn kéo nhau lên cảng.
Cơ mà ko sao, lên xe ra lại quẩy phừng phừng. Dừng lại trước nhà dân để chuyển tàu ra Thanh Lân, Ba Châu… Loi choi cười nói chụp ảnh ríu rít cho cả nhà. Bắt hót boy Tú diễn sâu hát vs đàn nè, bắt Tùng Anh tạo dáng nạnh nùng boy nè, bắt các chị xinh tươi tạo dáng đủ kiểu lên hình cho xinh tươi nè… kkekek. Okela và chúng ta đã ra đến Vân Anh Hotel của cô Tươi tươi ko cần tưới. Lại cùng các hót boy, hót gơ đi ngắm mặt trời, leo núi… Kết mỗi câu của Lăng loàn: “Mày hâm à, ra biển lại lên núi ngắm cảnh ak?. Thế mày ở nhà cho lành nhé!”… Thế là cả đám lại ti toe lao mình ra biển. Trang bắt các anh chị diễn sâu đủ kiểu, ôm hôn nhau dưới nắng nè, tạo dáng với thuyển nè, chụp ảnh ngược sáng nè… mà ai cũng ngoan.. ngoan lắm cơ í… Bố sư ốc ở đây đẹp mê người, chả ai bán, chứ ở Đồ Sơn nhà em là 10k/con nhé. Định bắt về kinh doanh mà sợ nặng quá vì hành lí quá đà mất òi.
Đêm đầu, cả nhà Happy Hour điên đảo, ấn tượng nọ kia loạn lên.. Bố biết mà, kiểu j cũng có vài chị kết anh Hòa, anh Tú, anh Lăng.. muahahhahaa. Mới quen nhau chưa dk 1 ngày mà rôm lắm, dù chả nhớ hết tên nhau, chả hiểu hết bố con thằng nào mà vẫn cứ chém yêu đương căng đét… đúng là 22 trai xinh gái đẹp ế tập thể. LÊN!!!! MÌNH KO CÓ NHU CẦU!! MÌNH CỨ NGẦM HIỂU VỚI NHAU LÀ…
Kết thúc đêm bằng 1 tá câu hỏi mà BTC phải chuẩn bị cho CRAZY RACE…Anh Phương muốn xách ghế ra ngồi cùng, muốn giúp.. Trang hiểu mà.. Thương anh, hiểu thấu anh nhưng bất lực,… vì muốn đồng cảm và chia sẻ vs 1 ng, cần nhiều thời gian lắm luôn á…

Ngày 2, 5/6/2015

thanh lân

7h sáng xuất phát ra bãi Ba Châu đóng chốt đảo hoang 2 đêm… Leo đường núi trơn, dốc, ẻo lả hơn 1km… Kinh hoàng cả đoàn leo hăng với những túi hành lí gần chục kg như Tây ba lô. Khỏe khỏi nói. LÊN. Trải nghiệm bắt còng gió… Những ng mới quen nhau, chả cần biết ai vs ai, người cuốc, người cát, vùi đầu vào những hốc cát nhỏ để chăm chú thèm thuồng chờ con còng gió chui ra… Tiếng hét vang vọng nghe khiếp đảm, mà vui. Nhận ra Tùng Anh ko đến nối Bánh bèo lắm, cũng chăm ghê gớm.. cảm tình nhiều hơn dù hôm đầu ông í đá mông mình làm quà hừm. Chạy hơn 1km đường cát để giấu bóng cho chặng thi số 2, trải nghiệm dựng lều cùng nhau, chụp đủ loại ảnh tự sướng…Chẳng ai để tâm quá đến mệt mỏi, đói khát, mưa gió, chỉ lao ra mưa bão để chơi hết mình với những cơn sóng, với những cuộc chơi tâm huyết…

thanh lân

thanh lân

Chia đội mà lại tủi thân vì mang tiếng BTC nên chả được tham gia… Những cái tên bất hủ: Gót hồng, Số 1, Còng gió, Hồ Phọt Tóp, Cá mập… và cả những khẩu hiệu bá cmn đạo như: DIỆT HẾT, ĂN THỊT TẤT CẢ, CHÚNG TÔI LÀ SỐ 1, MÂY CỦA TRỜI ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI.. HẾT… muhahahha.

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

Nhìn cả nhà hào hứng đội mưa chơi, nhìn anh Lăng loàn vất vả ôm thúng câu hỏi giữa sóng biển, nhìn anh Hòa hấp gào thét cực sưng, chị Trang chị Thơ chị Linh lon ton vất vả mà thấy sao mọi thứ cứ lung linh và ý nghĩa quá… Nhục nhất quả sĩ zai đưa dép tông cho ông Tú bà, để ổng sĩ gái đưa dép cho bà Hạnh hâm.. đi chân đất chụp ảnh, đội mưa ôm máy ảnh chạy 1km đường cát… còn phải lấy cả miếng xốp đểu đểu che lên bùng giữ máy… nhọ lắm cơ…vừa chạy vừa gạt mưa hét vào mặt các đội: CỐ LÊN… ôi sao mà mình hi sinh vì nghĩa lớn thế ko biết chứ. Mưa ở biển lạnh vồn cả nhà nhé, cắt da cắt thịt sởn da gà…Xong mệt quá dù còn 2 chặng cũng kệ, leo vào lều nằm co ro toàn cát vs nước… chưa bh thấy mình khổ như vậy luông.

thanh lân

thanh lân

Bố sư đến lúc ko chơi nữa thì nó tạnh mưa…đã bảo số đen mà cả nhà cứ máu. Nắng lên rực rỡ phát là cả nhà rủ nhau đi phơi quần áo trong lùm cây y như kiểu ng rừng, ai vào việc nấy nấu nướng chăm chỉ ý thức dễ sợ. Mọi ng ai cũng chăm (chắc trừ mình ra)…. Ăn được bữa cơm mà toàn trứng sốt cà chua be bét với đậu phụ, vs nước rau mặn mòi vị nước biển.. Ngon dã man nhưng cứ nghĩ đến cái bát cơm bét tè lè nhè của ông Hòa là ko nhịn dk mửa.. dễ sợ..
Đi tắm chiều mà phải lội hơn 1km đường núi, đi vào rừng sâu òi lại ra cánh đồng… chân nát bét vì bị cứa, bị sước… ôi mẹ ơi.. con đã đẹp hơn ng òi mà… sao nỡ lòng nào ko thương đôi chân gợi cảm của con như vậy… Tắm ở nhà anh Nguyên, ăn cà chua nhà anh dù cắn 1 miếng nhả bố cả quả đáp đi… thấy được tình người giữa chốn đảo hoang, gặp đồng hương cùng từng bị rộp môi… thấy ấm lòng kinh dị.
Bớt xinh mấy phần vì cái đen đúa bắt nắng bắt gió, vì đôi môi xúc xích bị rộp do dị ứng nước biển mặn… quyết chui vào lều tự kỉ ko ăn cơm. Tối, cả nhà gào thét cả trên loa gọi Trang chó, soi đèn pin gọi ăn, gào tên hỏi han đủ kiểu… ấm lòng lắm rồi mà sĩ sĩ, uất uất cứ nằm lì trong lều… đến khi lửa trại thì lại rôm phải biết.. Chẳng ai ngờ dk lại có dịp ngồi bên nhau đến 2h sáng, tâm sự đủ thứ. Mọi người ai cũng yêu quý mình, thương mình, hỏi han nhiều, quan tâm xem mình cảm nhận về họ ntn… H nói cũng chẳng nói hết dk từng ng.. Dù mỗi ng mỗi vẻ, nhưng chỉ biết là mình yêu thương và trân trọng tình cảm, con ng của họ thật lòng.

thanh lân

thanh lân

Những vòng tay nắm đốt lửa trại, những cái ôm an ủi khi bị dọa ma, những câu nói quan tâm, những lời hát cùng nhau cất tiếng, những tiếng cười phớ lớ mặc kệ sự đời… cùng nhau lên mỏm đá Đầu Rùa hóng gió chụp ảnh, chia nhau củ khoai nướng, bắp ngô; mời mọc m.n ăn từng miếng thịt, miếng cá… Trang đã làm tròn trách nhiệm 1ng em, 1 cộng sự, 1 phần năng động và đáng yêu của gia đình 22 con ng.
Định hò nhau 4h30 dậy ngắm mặt trời mọc cơ.. mà cả đoàn ngủ bố đến 11h trưa, dù cả đêm mưa gió bão biển ướt hết cả 9 lều, tóc vs quần áo ướt sũng vẫn ngủ ngon lành trong vòng tay chị em…

Ngày 3, 6/6/2015

Lỡ mất vụ ngắm biển bình minh bên trai xinh gái đẹp, mặc maxi chụp ảnh thay avar rồi nên lúc cả nhà đi đánh cá, iem lại phải ở lại thay đồ để chụp ảnh tự sướng…Cũng nhờ vậy mới biết dk sự đời của bánh bèo Thơ Thẩn – 1 đàn chị lãng mạn, nhạy cảm, đa sầu và tốt bùng; hiểu hơn về chuyện tình nan giải của Tú và Hòa khi cả hai đàn hát cho nhau: “Em sẽ nói anh nghe anh nghe về đại dương xanh”… Biển đẹp lắm, nỗi niềm của ai cũng đẹp, Trang cũng đẹp nhưng đen như nhiều rồi…

thanh lân

thanh lân

Tự động nhặt rác, tự động dậy nhóm bếp nấu cơm… Thấy mình khôn nhớn và có ý thức ghê gớm…Những bữa cơm 3h chiều vẫn ngon đến lạ,.. vì 22 cái bát múc chung 1 nồi, là thành quả của những nỗ lực vượt giới hạn bản thân của từng cá nhân đáng để yêu thương.

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lan

6h chiều rời trại về đất liền, tạm biệt hoang đảo vs những kỉ niệm đẹp đẽ tuổi 19. Tắm biền suýt sặc khi tin mấy ông điên ấy rằng: “Cứ nằm đi, anh đỡ, sẽ nổi được thôi.. thở đều vào, để nước ngập tai là được… Bơi đi em, dễ lắm, quẫy mạnh vào,đạp chân đi…” Huhu… Tui sợ nước biển, tui nào có thở dk đâu mà còn đòi quẫy vs đạp… Cùng Ka Linh ở lại thu dọn trong khi cả đoàn ra xe hết, mỏi mắt chờ mong 6 anh zai quay lại vác từng túi rác lên xe. Ngồi chung nhau trên chiếc xe chở rác và ng, trêu chọc anh Tú Bà lanh tanh bành thành hot boy 3 đầu.. kakkaka… vui ơi là vui.
Dạy học cho các em nhỏ ở đảo, lon ton chụp từng bức ảnh các em vẽ tranh, học tiếng anh ABC… Nhìn nụ cười hạnh phúc của các em khi nhận quà, nhìn sự thất vọng của nhiều người trong đoàn khi đến phút chót vẫn tất bật mọi thứ… nhiều cảm xúc xen lẫn vào sự mệt mỏi của bản thân…

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

Bão về giữa nhà văn hóa trên đảo, vẫn là con bé sợ sấm sét, nhưng có khi sau chuyến đi này, tập xác định là miễn dịch vs sấm sét luôn, vì sấm sét đất liền quá là thường luôn so vs cái mưa cái gió ác liệt trên đảo. Mệt quá, cả nhà chờ mình chơi trò Tâm sự mà ngủ bố mất… Cho cái khẩu trang giọ mõm bịp mắt che sấm mà sáng lại bị trêu ngủ chảy nước miếng.. đùa chứ em ngủ xinh xắn lắm đó nhé… cứ đùa em…Hạnh phúc nhất quả cả nhà dậy kê lại bàn ghế, vẫn để duy nhất con lười chẩy thây này ngủ trên bàn.. thấy ngại ngại vs hạnh phúc kinh dị…

Ngày 4, ngày 7/6/2015

Ăn sáng đối diện trai đẹp mà còn chả dám ngẩng đầu lên vì bờ môi khêu gợi. Nhọ part 1.
Ra Cô Tô Park xõa hết mình với Thủy chiến 5 đội thì mưa bố nó hơn 3 tiếng.. ngồi mốc mõm nhìn mưa trong cái lạnh và đói. Nhọ Part 2.

thanh lân

thanh lân

Được cái lúc cả nhà chơi Thủy chiến vs bóng chuyền vui nhất trong lịch sử luôn í. Hò hét, đập bóng, kéo nhau bò trườn trên phao… Những kỉ niệm ấy, dù ko dk trải nghiệm cũng thấy nó đẹp và đáng quý biết nhường nào.
Trở về hơi muộn do mưa quá lớn lỡ tàu, cả đêm hò hét trên xe ô tô đến tận 1h sáng.
Đêm cuối bên nhau tại sàn nhà PYS Travel, có lẽ là đêm lắng lại và nhiều tiếng cười ko tưởng. Dù mệt lắm nhưng ai cũng muốn tạm biệt nhau bằng những lời yêu thương. Nhưng mệt bỏ bố lên dk chả ai nói dk j, đành đấm lưng, xoa bóp, giật tóc tính tiền để cho nhau thêm những kỉ niệm đẹp. Mặc váy tiếp khách, kekekke… bà chủ Ka Linh và hầu gái Lăng Loàn đã hỗ trợ hết sức để phục vụ hơn chục khách 1 đêm…gào thét đòi tiền cả đô cả Việt mà chả mem nào thèm đưa tiền. Đêm vui quá, đêm k muốn rời xa… Chia tay những anh chị về trước, chia tay các anh chị sáng hôm sau…Buồn não mề vì 4 ngày tuổi xuân qua đi nhanh ko tưởng.

Ngày 5, ngày 8/6/2015

Anh Hòa xung phong lai mình vs Ka Linh về. Mình biết mà, anh ấy rất tốt. Giá như anh ấy ko thích…, thì mình đã tấn công òi.. Haizzz
Bố sư đi hoang đảo, ko tiêu dk 1 ngìn nào, mà về thị thành chưa đầy 12 tiếng ngốn hết gần triệu bạc chắn.. Bố sư.. LÊN
Nhìn chung quá nhiều thứ để nói…
Tình cảm ko còn là kiểu hời hợt quen biết, mà như 1 tập thể vì nhau mà sống, sống cũng vì nhau giữa chốn hoang đảo ko người.
Có chút rung động tuổi 19, có những phát hiện lí thú về nhân sinh quan,….
Muốn viết nhiều lắm, về từng ng, từng chi tiết đắt giá.. nhưng muộn quá rồi… còn nhiều việc cho tuần mới…
Dừng lại 1 chuyến đi dài, lưu luyến hoài những kí ức, trống vắng vì xa nhau ko biết ngày hội ngộ đủ 22 cá tính… nhưng trân trọng lắm những ngày tháng ấy, Cô Tô 1 vùng trời thỏa thích vẫy vùng trải nghiệm đi đích thực trước tuổi 20.

Quỳnh Thơ

(Tổng hợp)