Đi đích thực của PYS Travel - một chuyến đi ngoài sức tưởng tượng

Đi đích thực của PYS Travel – một chuyến đi ngoài sức tưởng tượng

tl

Khách hàng:

Địa chỉ:

Đã đi tour:

Đoàn Huyền

Hà Nội

Một chuyến đi bão táp, một chuyến đi ngoài sức tưởng tượng, một chuyến đi đầy thử thách và những trải nghiệm lần đầu tiên không thể quên. Không biết phải bắt đầu từ đâu để nói về 4 ngày sống cuộc sống nguyên thủy của 22 con người xa lạ? Trong đầu quá nhiều dữ kiện, quá nhiều cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên và nóng hổi…

Trải nghiệm sinh tồn một trong loại hình mới mẻ mà PYS Travel phối hợp tổ chức với Câu lạc bộ GoToKnow và Dự án Đi Ý thức, đem đến cho các bạn trẻ một môi trường mới để thử thách bản thân.

Chương trình đã thu hút 22 bạn trẻ tham gia trải nghiệm, với rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, về nhiều những trải nghiệm lần đầu tiên Lần đầu tiên ngủ đêm trong lều trên bãi biển, lần đầu tiên đón mưa và bão biển, lần đầu tiên chuẩn bị những bữa ăn bằng những vật dụng thô sơ nhất, lần đầu tiên được tham gia vào lớp học trên đảo, lần đầu tiên được lênh đênh trên những cánh thuyền biển khơi sóng trắng.

thanh lân

thanh lân

Bạn Đoàn Huyền thành viên với rất nhiều cảm xúc chia sẻ về chuyến đi:

Một chuyến đi bão táp, một chuyến đi ngoài sức tưởng tượng, 01 chuyến đi đầy thử thách và những trải nghiệm lần đầu tiên không thể quên. Không biết phải bắt đầu từ đâu để nói về 4 ngày sống cuộc sống nguyên thủy của 22 con người xa lạ? Trong đầu quá nhiều dữ kiện, quá nhiều cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên và nóng hổi…

thanh lân

Ngày thứ nhất – di chuyển và cuộc gặp gỡ của những con người xa lạ
Ngày thứ hai – Hoang đảo, lều trại và những trò lố của đám người tưởng không điên mà điên không tưởng
Ngày thứ ba – Vượt bãi đá để câu cá, bữa buffet bãi biển hoàng tráng và những trò dở khóc dở cười khi dọn núi đồ trở về nhà văn hóa
Ngày thứ tư – Mưa, lạnh, những phút điên loạn cuối cùng tại Cô Tô Park và 91 Nguyễn Chí Thanh.
Và những ấn tượng không thể quên

thanh lân

Đầu tiên, phải kể đến là màn giới thiệu bá đạo trên từng hạt gạo và những biệt danh dị nhất, tởm nhất của các thành viên: Giang Hồ; Lăng La Liếm/Lăng loàn, Hòa hâm, Hạnh Hấp, Thủy Tóp, Trang Trâu, Trang Chó, Chang Chập, Tùng Anh mặt dầy, Huy Híp, Tú bà, Quyền Quắt, Phương Phọt, Thuận Thò Thụt, Dung dê…
Tiếp đến là những giờ phút lênh đênh trên biển với sóng dập dềnh khiến cơ thể lâng lâng, bay bay, lòng mề thì nhộn nhạo lộn tùng phèo hết cả lên. Thật may mắn là tôi không say, không nôn, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn đến tận 2 ngày sau khiến ngồi ghế cơ quan mà cái cảm giác dập dềnh vần hiện hữu rõ và nét như Sony.

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

Rồi thì chuyện ăn: Cái cảm giác bê xoong rau xuống biển rửa rồi bị sóng vùi dập tan nát hết cả rau, cả người là 01 trải nghiệm thú vị; cái cảm giác ăn cơm chỉ có rau, trứng và đậu cùng với gia vị đặc biệt là cát khiến ai đã thử 1 lần thì không thể quên; cái món cháo đặc nấu 4h đồng hồ với lổn nhổn những miếng thịt mỡ và không rau thơm, không hành cộng thêm ít cát nữa được ví như món mầm đá huyền thoại khiến cả đoàn không khỏi tấm tắc; bữa buffet ngoài bãi biển hoành tráng với sườn sốt chua ngọt, thịt luộc, cá rán, trứng ốp là bữa ăn hoành tráng và ngon nhất quả đất luôn…Vâng, còn khoản rửa bát, rửa xoong dưới biển thì đúng là đến chết cũng chẳng thể quên. Nếu bạn không muốn sóng biển giằng lấy những đồ vật trên tay bạn thì nhớ giữ thật chặt, nắm thật chắc. Nếu không rất có thể tai nạn sẽ xảy ra như mất bát, rơi đũa hoặc là xoong bị sóng xô đập vào chân, tay đau điếng. Nói đâu xa, chính tôi đã là nạn nhân của việc sóng xô cái xoong gang to đùng cách mạng đập vào 2 chân khiến đến bây giờ vẫn còn xước và thâm tím, đến là khổ.
Rồi đến chuyện ngủ: Có lẽ chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ có cơ hội lần 2 được nằm ngủ trưa dưới tán cây dứa dại với 1 chiếc mũ úp lên mặt; chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ được nằm trong lều ngắm trăng sao, nghe tiếng sóng biến rì rào vỗ về bờ cát trắng. Cái cảm giác vừa thơ mộng, vừa hoang dại khiến cho tâm hồn người ta thanh thản, bình yên đến lạ. Và khó quên nhất có lẽ là lúc đang ngủ mà mưa rơi lộp bộp trên đầu, ngấm dần qua lớp bạt mỏng manh khiến người vốn đầy cát nay lại thêm nước lõng bõng dưới chân. Nền cát vốn đã không bằng phẳng khiến những tấm lưng quen nằm đệm, nằm giường đau mỏi nay lại được khuyến mại thêm cát và nước khiến giấc ngủ cứ chập chờn, chập chờn…

thanh lân

Rồi còn chuyện tắm, giặt và phơi quần áo: Ở ngay trên bờ biển nên bạn có thể tắm biến mọi lúc nếu muốn. Tuy nhiên, để có thể được tắm nước ngọt thì đó là một chuyến hành trình dài và cũng đầy gian nan. Đoạn đường 2km đến nhà dân để tắm nhờ là một thử thách không nhỏ khi bạn phải vượt qua một đoạn dốc 45 độ và dài khoảng 100 m; băng qua 01 con đường mòn nhỏ hẹp của 01 cánh rừng nguyên sinh và khai phá 01 cánh đồng hoang đầy cỏ dại cao ngang người. Và cuối cùng là nép người để len qua đám dứa dại sẵn sàng cứa vào da thịt bạn bất cứ lúc nào bạn không để ý. Với tinh thần vượt mọi gian khổ để đảm bảo cơ thể sạch sẽ và thơm tho nhất có thể, chúng tôi đã vượt qua đoạn đường gian khổ ấy để rồi nhìn lại đoạn đường đã băng qua, ai cũng thấy: mình phục mình quá…

thanh lân

Tắm xong thì phải giặt. Mà giặt rồi thì phải phơi quần áo. Giữa bãi biển mênh mông đã mọc lên mấy cái sào tự chế. Cùng với đó, những tấm thân đầy rêu và có phần hơi gai góc của đám dứa dại đã được tận dụng triệt để làm dây phơi. Kết quả là quần áo vẫn khô nhưng sau khi về đến Hà Nội, tôi vẫn phải đem đi giặt lại tất cả. và kết quả là dưới đáy chậu vẫn còn một lớp cát dày và ngoan cố còn lưu lại.

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

thanh lân

Và chuyện chơi
Trò đầu tiên và cũng là khởi đầu cho những trò điên khùng nhất của lũ chúng tôi là Crazy race. Đúng như cái tên, nó đúng là một trò chơi kinh khủng và điên rồ nhất tôi từng tham gia. Nó khiến cái đứa khật khừ ốm như tôi chạy như điên ngoài bãi biển đến mệt đứt hơi, không ngần ngại phi thân vào đám cây dại để tìm bóng khiến cho chân tay xước toạc; khiến cho chúng tôi như 01 lũ điên cặm cụi, cắm cúi mò cua bắt ốc ở bãi đá đầy những miếng vỏ hào còn sót lại dưới cơn mưa tầm tã đến đứt tay. Vâng, chúng tôi chơi như những con thiêu thân, mặc thời tiết, mặc mệt mỏi.
Trò thứ 2 là những màn trình diễn nghệ thuật siêu kinh điển của đêm lửa trại vui, hoành tráng và ấm áp nhất trong cuộc đời 26 năm qua của tôi. Sẽ không thể quên màn múa cột bí mật đến phút chót và kinh dị, siêu hót của Huy híp; cũng chảng thể nào quên màn đấu súng vô cùng bạo lực của đội Hồ Phọt Tóp hay màn hát kết hợp kịch câm của Còng gió, màn nhảy tự do mà chính xác là nhảy lung tung của Gót hồng; màn kể chuyện ma kết hợp chuyện cười về câu chuyện mà ai cũng biết là chuyện gì của đội Cá mập…

thanh lân

Kế đến màn giao lưu cùng các em nhỏ trên đảo. Nhờ có vụ này mà tôi phát hiện ra mình rất có khả năng làm quản trò khi lôi kéo được đông đảo các bạn nhỏ cùng tham gia vào trò Rồng rắn lên mây với mình một cách vô cùng hảo hứng. Và tôi như trở lại tuổi thơ của mình, chơi hết mình, cười hết cỡ, chả còn biết đến phiền lo…

thanh lân

Những trò điên loạn chưa dừng lại ở đó. Ngày cuối cùng chúng tôi di chuyển về Cô Tô để tham gia trận thủy chiến tại Cô Tô Park. Trời thật không biết chiều lòng người khi cứ mưa như trút khiến cái lạnh thấm dần vào da thịt. Bữa trưa được giải quyết nhanh gọn bằng ít bánh ngọt, sữa fami và nước. Và khi trời ngớt mưa, mặc dù 22 con người vẫn run cầm cập vì lạnh vẫn phi thân xuống nước để tham gia trận thủy chiến có một không hai trong lịch sử. Những pha trơn trượt rồi ngã lăn xuống biển; những tiếng hò reo cổ vũ không ngớt, những cố gắng, nỗ lực để về đích giữa biển trời âm u và màn mưa giăng mắc là những trải nghiệm mà thành viên nào cũng nhớ, cũng khắc ghi trong lòng. Rồi những trận bóng chuyền kinh điển của các vận động viên siêu ngu, siêu dở và những bình luận viên, trọng tài siêu hâm, siêu chập khiến cho tiếng cười cứ vang mãi, vang xa trên bãi biển mênh mông. Có lẽ những người trên bờ không thể hiểu vì sao lại có những đứa thần kinh như thế. Nhưng chúng tôi, dù mặt, môi có thâm đi vì lạnh vẫn cảm thấy ấm lòng và hứng khởi đến lạ. Mặc kệ đời…

thanh lân

thanh lân

Nói mãi, nói nữa cũng khó mà hết được những ấn tượng, những cảm xúc đong đầy trong tôi. Cảm ơn những con người xa lạ vì đã cho tôi thấy rằng độ hâm, độ điên và sức chịu đựng của mình là vô hạn; cảm ơn tình cảm nồng ấm của mọi người và những cư dân đảo; cảm ơn Ban tổ chức nhố nhăng nhưng đầy nhiệt tình và có trách nhiệm. Và điều cuối cùng muốn nói là tôi yêu mọi người rất nhiều. Một chuyến đi tìm về với đúng con người mình, không phô trương, không làm màu, không giữ ý, không lo toan và bận tâm đến mọi diễn biến ngoài thế giới “văn minh” thường ngày…Mong rằng sẽ tiếp tục đồng hành cùng mọi người trong nhiều chuyến đi “văn minh” hơn, “con người” hơn chứ không mông muội như 4 ngày trên hoang đảo vừa rồi nữa…

Quỳnh Thơ

(Tổng hợp)